Nghệ thuật thấu hiểu tâm lý người khác (phần 3)

NGHỆ THUẬT LÀM DUYÊN

Mới đây, Viện Tâm lý nhận được một lá thư của một bạn nữ sinh trường Cao đẳng Sư phạm Cửu Long hỏi rằng: “…em có gặp trong trường những bạn gái không lấy gì làm xinh xắn lắm, địa vị xã hội, điều kiện kinh tế của họ cũng chẳng có gì ghê gớm, mà sao họ nhiều bạn trai đến vậy. Các chàng trai dường như bị những sức hút vô hình nào đó. Còn em tuy chưa phải là xinh xắn nhất trường nhưng cũng là hoa khôi của lớp, biết cách ăn mặc, biết hát nhưng tại sao lại có ít bạn trai( thật ra không phải ít mà cũng nhiều người đến, nhưng sau một thời gian họ lánh dần)…Phải chăng có bí quyết nào đó để hấp dẫn những người bạn khác giới của mình…”(M.H- Trường CĐSP Cửu Long) Nếu có thể gọi là bí quyết để hấp dẫn các chàng trai như nh ững bạn gái mà bạn M.H kể thì đó chính là nghệ thuật làm duyên. Đối với mọi cô gái bước vào độ tuổi thanh xuân, thượng đế hình như rất hào phóng tặng cho họ những nét duyên nào đó, một đôi lúm đồng tiền, một cái mũi dọc dừa trên khuôn trăng đầy đặn,đôi mắt huyền bồ câu,chiếc răng khểnh. Nhưng để làm nên cái duyên tổng thể có sức hấp dẫn các chàng trai đâu chỉ có thế và đâu phải chủ yếu ở những cái đó. Cái làm nên duyên thầm ở bạn chính là một thế giới nội tâm phong phú, một tâm hồn giàu cảm xúc, dễ nhạy cảm. tâm hồn đó được thăng hoa thành những điệu bộ, cử chỉ, lời nói vừa hóm hỉnh, thông minh, vừa hợp lý đủ độ, mang sắc thái hồn nhiên tươi mát, dịu dàng, biết gợi cảm mà kín đáo, duyên dáng tế nhị. Duyên con gái đến với bạn sau tuổi dậy thì. Bước qua ngưỡng cửa sinh học này bạn đã là một thiếu nữ (theo số liệu của Việt Nam,tuổi dậy thì của nữ là 13,5-15 tuổi). Về mặt sinh lý coi như bạn đã trưởng thành, cơ thể bạn bắt đầu hình thành những đường nét cân đối hấp dẫn đặc trưng cho phái nữ. Lúc này bạn thường được các chàng trai chú ý vì một khuôn hình tràn căng sức xuân, nhưng về mặt tâm lý dưới con mắt của các chàng trai, bạn còn nguyên vẹn cái hồn nhiên ngây thơ kiểu “trẻ con”. Bạn cần có một khoảng thời gian 4-5 năm để đuổi kịp, cân bằng với sự phát triển sinh lý, bạn hoàn toàn là một thiếu nữ đủ độ chín để bước vào tình yêu. Tuổi 18-22, các bạn gái thường tập trung được nhiều ưu thế nhất. Cái nhí nhảnh trẻ trung, sự trong sáng hồn nhiên đầy mơ mộng, cùng với sự khôn ngoan chín chắn vừa đủ, làm cho cái duyên của bạn đạt đến độ cao “tuyệt đối”.Từ cái gốc tình bạn, nếu bạn có ý thức ươm trồng, bông hoa tình yêu sẽ khoe sắc với tất cả hương vị kỳ diệu mà tạo hoá vốn dành cho nó. Nhưng oái ăm thay, tạo hoá luôn luôn th ử thách con người, tuổi đẹp nhất để yêu, cũng là tuổi có nhiều lợi thế nhất để tích luỹ tri thức chuẩn bị cho sự nghiệp, cuộc sống sau này. Bạn phải biết cân bằng. Bạn đừng sợ tình yêu lúc này là quá sớm, sẽ thiêu đốt sự nghiệp chung, mà ngược lại chỉ cần bạn biết thận trọng, biết kiềm chế, thì không những bạn sẽ được hưởng “trái hạnh phúc” vừa chín tới mà quan trọng hơn, cái dư vị ngọt ngào của tình yêu sẽ chắp cánh cho bạn bay xa, vượt mọi bão tố của cuộc sống. Bạn sẽ tiết kiệm được năng lượng tình yêu, thời gian và nhất là nỗi cô đơn không làm “rêu hoá” trái tim bạn. Tuổi đôi mươi, bạn hấp dẫn các chàng trai không chỉ về mặt hình thức, với làn da mịn màng, đường nét uyển chuyển mềm mại tràn căng sức xuân..mà có lẽ là nhiều hơn ở sự giàu có dồi dào cảm xúc. Một bông hoa đẹp cũng làm bạn xao lòng, mỗi cử chỉ, lời khen của người yêu cũng làm trái tim bạn xao xuyến. Cái trong trắng tinh khiết của một cô gái đang độ vào duyên dễ làm trái tim người khác cùng rung động. Mỗi lời nói, cử chỉ, ánh mắt của bạn vừa có tính toán suy nghĩ, biểu hiện cái khéo, cái khôn của người trưởng thành, lại vừa tươi mát hồn nhiên, nhạy cảm của trái tim khao khát yêu thương- đó là bí quyết hấp dẫn, tạo ra sức hút kỳ lạ đối với các chàng trai. Bạn nên nhớ rằng, với nhiều cô gái, dù tạo hoá hào phóng tặng họ cả một đôi lúm đồng tiền, vẫn chẳng có chàng trai nào buồn để ý, vì cái cười ấy không đúng chỗ mới vô duyên làm sao! Như vậy, để tạo ra duyên thầm bạn phải biết làm tăng thêm những ưu thế mà thượng đế đã hào phóng tặng bạn, hoặc biết cách khắc phục những lỗi lầm nào đó mà thượng đế trót lãng quên khi sáng tạo ra bạn. Cái đó học được ở đâu? Xin thưa: nghệ thuật làm duyên sẽ giúp bạn Bước vào tuổi thanh xuân, bạn nên tìm cách nắm được nghệ thuật trang điểm, thông qua đó biết làm mình bằng làm duyên.Bạn biết để kiểu tóc nào là hợp với khuôn mặt mình, chọn kiểu quần áo nào sẽ tôn vẻ đẹp, mầu nào hợp với nước da của bạn, không nên cầu kỳ quá mức, nhưng đừng bao giờ sao lãng việc chăm chút vẻ đẹp hình thức của bản thân ( xin tiết lộ với bạn, tâm lý con trai vẫn thích những bạn gái ăn mặc hơi kiểu cách một chút và chúa ghét những người cẩu thả về hình thức). Nghệ thuật làm duyên đòi hỏi nhiều hơn ở cả khả năng ứng xử, cách sống của bạn. Cái duyên thấm đậm nhiều nhất ở ánh mắt, nụ cười của bạn. Ánh mắt nhìn mà như hỏi, như nói điều gì, nụ cười mà như trao, như gửi, như chào đón, khen chê, chở đầy duyên thầm trong đó. Cái dễ làm bạn trở nên vô duyên nhất chính là căn bệnh “nói nhiều”, là những điệu bộ cử chí quá suồng sã, tự nhiên mà lạnh băng. Cũng vì thế mà hầu hết các nhà tâm lý học cho rằng sự dịu dàng, kín đáo, nhạy cảm và tế nhị là thuộc tính, đặc trưng của phái nữ. Các chàng trai rất mê các cô gái biết làm hiện cái duyên của mình qua những nét tính cách đó. Người bạn tôi kể rằng: người bạn đời đang yêu của anh bây giờ, chính là một nữ sinh cách đây 3 năm về trước. Lúc đó anh là sinh viên năm thứ 4 về một trường trung học thực tập. Sau bài giảng đầu tiên, anh để ý thấy trong số các nữ sinh, có một người luôn lắng nghe bài giảng của anh một cách chăm chú như nuốt lấy từng lời. Ánh mắt hồn nhiên luôn sáng lên mỗi lần gặp ánh mắt từ trên nhìn xuống. Ánh mắt đó như muốn nói: bài giảng của anh đối với tôi mới mẻ quá, có sức hấp dẫn làm sao, như dẫn tôi vào một thế giới đầy những bí mật của sự khám phá tri thức…Và sau đó là những buổi trò chuyện thú vị. Không vồn vã, không kiểu cách, mỗi lời nói, cử chỉ như có ma lực, càng gần càng bị hút, càng tiếp xúc càng thấy say. Rồi một tình bạn đẹp bắt cầu giữa họ. Và thời gian cứ trôi qua, cung bậc lòng đã ngân nga những giai điệu vĩnh cửu của tình yêu đôi lứa. Đến đây chắc các bạn đã biết được phần nào những bí quyết trong nghệ thuật làm duyên. Còn những lời khuyên cụ thể ư? Thật khó,vì đó là một nghệ thuật, mà đã là nghệ thuật thì chỉ có thể là kết quả của một quá trình tự trải nghiệm, hoá thành”nhập thể”. Hơn nữa, đây lại là nghệ thuật làm đẹp bản thân hơn, nó khó nhất trong các nghệ thuật sống.

NGHỆ THUẬT GỢI CHUYỆN

Chắc bạn đã có lần tiếp xúc với một người nào đó, thoạt nhìn thì không có gì đặc biệt, thậm chí rất bình thường là khác, nhưng qua câu chuyện, bạn dường như phát hiện ở người đó có một sức mạnh tiềm ẩn nào đó, một sự hấp dẫn lạ lùng, bạn bị cuốn hút trong những lần trò chuyện. Vậy phải chăng có những bí quyết nào đó trong nghệ thuật gợi chuyện? Nếu bạn quan tâm, xin bạn hãy đọc kỹ và cũng suy nghĩ về hai đoạn trích sau đây trong số những tài liệu mà chúng tôi có được: “ Mỗi lần đi chơi với anh ấy là mỗi lần tôi lại phát hiện ở anh ấy có một cái gì đó mà những người bạn trai khác của tôi không. Anh không khô khan như lúc đầu tôi tưởng,có lẽ do tâm hồn được tạo hoá phân chia thành nhiều “ngăn”, mỗi ngăn đầy những linh kiện quý mà hình như chỉ rộng mở cho những ai cần đến và biết cách bước vào…Anh yêu thơ, biết làm thơ. Hiểu biết về hội hoạ của anh làm tôi thật kinh ngạc. Thế mà thường ngày anh rất ít bộc lộ…” Và đây nữa, một bạn sinh viên năm thứ hai của trường Đại học Sư phạm viết: “ Cùng đi chơi riêng với anh ấy tôi mới phát hiện ra rằng sau cái vẻ bề ngoài dễ hấp dẫn con gái, anh ta chẳng có gì đáng kể. Anh ấy không biết cả cách nói chuyện với phụ nữ. Tôi nghe toàn chuyện bóng đá, cờ tướng rồi đến chuyện bơi lội… Tôi không phải là người chống đối thể thao nhưng chỉ sau một thời gian là tôi chán ngắt…Bây giờ thì tôi đi chơi với một người bạn trai khác, nghe anh ấy nói chuyện về âm nhạc, thơ ca, cả về thời sự nữa..những đề tài mà tôi chưa từng biết đến và tôi thấy thích hơn, tôi như lớn lên, khôn ra và nh ững dư âm ngọt ngào về những buổi đi chơi đó cứ lớn lên theo thời gian…” Để có thêm cứ liệu, chúng tôi bí mật tìm cách ghi lại những cuộc trò chuyện tay đôi nam nữ; giữa các bạn nam với nhau, rồi hỏi họ: “ Bạn có nhận xét gì về người nói chuyện?” không phải nhận xét của người được hỏi bao giờ cũng đúng. Thì ra, hiểu tâm lý của người muốn bắt chuyện với ta, biết họ quan tâm đến điều gì, gợi ý cho họ tự nói ra điều đó, là một trong những bí quyết quan trọng trong nghệ thuật trò chuyện. Tôi vẫn còn nhớ, một lần, trong một chuyến công tác miền Nam, tôi được mời thỉnh giảng chuyên đề Tâm lý thanh niên cho lớp tập huấn cán bọ Đoàn khu vực phía Nam tại trường Đoàn Thủ Đức. Mặc dù đã xem bài giảng tôi đưa trước, song trưởng ban tổ chức lớp học vẫn băn khoăn vì thấy tôi quá trẻ, trong khi đó học viên phần lớn nhiều tuổi, là cán bộ từ thường vụ huyện đoàn đến tỉnh đoàn, các giảng viên trước lại đều là giáo sư. Đọc được những băn khoăn trong mắt anh, tôi quyết định phải “chinh phục” anh trước khi lên lớp. Sau vài câu chuyện xã giao, tôi xin được vào lớp dự bị học trước như một học viên. Sự nhiệt tình, hăng hái và tự tin ở tôi bắt đầu lây sang anh. Vừa quan sát học viên, tôi vừa gợi chuyện “…Anh làm công tác thanh niên này từ bao giờ” “Anh có nhận xét gì về thanh niên hiện nay so với lứa tuổi các anh khi còn thanh niên?”; “ Điều gì làm anh say mê với công tác thanh niên…?” Tôi đã điểm đúng “huyệt” Anh bắt đầu kể cho tôi nghe về quá khứ hào hùng của mình. Câu chuyện được lái dần vào trọng tâm bài giảng ngày mai. Vừa nghe tôi vừa gợi ý: “Anh có biết tại sao bây giờ thanh niên rất thích đi lễ hội đền chùa”; “Anh có điều kiện đi đây đi đó, giao tiếp với nhiều đối tượng, anh thấy mọi người có những nét tâm lý gì là đặc thù”; “Tâm lý thanh niên miền Bắc so với miền Nam có gì khác?” Vừa tranh luận, vừa đưa ra các số liệu để minh chứng, tôi biết mình đã chinh phục được lòng tin của anh…Bài giảng hôm sau rất thành công, kẻng báo 12 giờ trưa, học viên vẫn đòi được có thêm buổi chiều để tranh luận. Kết thúc khoá học, bài giảng đó được đánh giá là một trong ba bài giảng thành công nhất. Và điều này mới quan trọng, sau lần đó anh rất quý và tin tôi, coi như người anh em, người bạn vong niên. Người tiếp chuyện khéo léo là người biết thông qua một vài câu hỏi đã có thể khám phá ra sở thích và những lĩnh vực mà anh ta đang quan tâm rồi giải thích từng phần, vừa dẫn dắt, vừa nêu thắc mắc với một biểu hiện bên ngoài tỏ ra chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng đưa ra một nhận xét hoặc những lời khen. Vì nếu bạn làm được như thế thì trên đường đời bạn có thêm nhiều bạn tốt, nhiều người muốn tìm đến bạn. Phần lớn mọi người đều thích nói về những điều mình biết, những điều mà mình quan tâm. Triết gia R.Wemerson kể rằng: Một hôm hai cha con ông ấy muốn dụ một con bê vào chuồng nhưng họ mắc phải cái lỗi thông thường là chỉ nghĩ đến cái họ muốn. Cho nên cha kéo con đẩy. Tai hại thay! Con bê cũng như họ, chỉ nghĩ đến cái nó muốn thôi; chân nó bám chặt vào đất cứng ngắc không chịu rời đồng cỏ. Người con gái thấy tình cảnh đó, dù chị không hề biết nghệ thuật viết sách, dẫn dụ nhưng chị đã biết nhử con bê, bằng cách đưa ngón tay vào mõm con vật như mẹ cho con bú và con vật ngoan ngoãn đi theo ngón tay chị mà về chuồng. Ngay từ đầu câu chuyện, nếu bạn thông báo, bạn biết rõ về người đó, đã từng “nghe tiếng”, đã từng đọc, biết việc anh ta làm với thái độ kính phục hoặc tỏ ra hiểu rõ ràng về về những sở thích, biết tên, khả năng của người đó chắc sẽ làm người đó ngạc nhiên. Anh ta vui lên vì có bạn biết đến danh tiếng cảu anh ta, ít nhất anh ta cũng cảm thấy mình có giá trị, mình là người quan trọng Bạn N.K là một nhà thơ, một nhà viết phê bình còn rất trẻ (22 tuổi). Khi lần đầu tiên được nghe bạn đọc thơ tại Nhà văn hoá Thanh niên, tôi có cảm tình ngay với phong cách mộc mạc, rất thật và tự nhiên đó.Đêm thơ kết thúc, tôi tìm gặp bạn N.K. Sau khi tự giới thiệu về mình, tôi bộc lộ sự mến mộ thơ anh, tâm đắc với những điều anh trăn trở…Tôi cũng như anh, không gì sung sướng bằng có người đồng cảm với mình, tôi đọc được điều đó qua ánh mắt và cử chỉ của anh. Tiếc rằng trong cuộc sống, ta có cảm tình với những người nào đó, song hình như ta ngại biểu lộ, quá tiết kiệm lời khen và quá hào phóng sự chỉ trích. Người nói chuyện với bạn tỏ ra là người am hiểu thường hay đặt câu hỏi để buộc bạn phải bộc lộ mình, bạn có thể gợi ý quan điểm của anh ta thế nào về chính những vấn đề đó, đừng vội trả lời, qua đó bạn có thể hiểu được ý đồ của người nói chuyện mà lái vào những mục đích cần thiết. Khi câu chuyện bắt đầu bốc, bạn thường ít giữ ý tứ mà hay thao thao bất tuyệt về khả năng của mình, điều đó thật bất lợi. Tối kỵ nói chuyện bằng lối mở đầu: “ Anh không nhớ tôi sao?”…vì dễ làm người đó lúng túng, mà bạn có thể nói: “Hình như tôi đã gặp anh ở đâu đó rồi thì phải…” “ Trông anh quen lắm,có phải anh…” Mỗi người thường có những chuyện riêng tư, những vùng cấm kỵ”, bạn nên tránh đặt những câu hỏi có liên quan trực tiếp đến những điều họ không muốn nói ra. Nếu cần biết, bạn chỉ nên gợi ý xa và thật cần thiết bạn hãy kể về mình, từ đó khéo léo “bắc cầu” sao để người tiếp chuyện với bạn tự nói ra. Tuyệt đối tránh chạm vào lòng tự ái người khác. Không nên ngắt lời người khác, còn nếu bạn bị ngắt lời, tốt nhất là không nên nói n ữa. Mọi sự ăn thua trong tranh luận, thái độ giận dữ, cười mỉa mai hoặc “giữ kẽ” đều có hại cho bạn. Đừng tra tấn người khác bằng những tâm sự riêng hay sự đau khổ của bạn khi người khác tỏ ý không muốn nghe.Tôi nhớ có một lần, cuộc vui liên hoan công đoàn cuối năm ở một cơ quan lẽ ra sẽ rất vui vẻ, bởi theo truyền thống, tất cả mọi người về hưu đều được mời đến. Mọi người tự do phát biểu cảm tưởng của mình. Một người đứng dậy, người đó thuộc bậc thầy của thầy tôi, là một trong những người sáng lập ra chuyên ngành mà tôi đang nói cùng các bạn.Sau vài lời về công tác, sức khoẻ, câu chuyện bỗng nhiên sa vào “ma trận của những ấm ức riêng tư”. Đã 12 giờ trưa, ai cũng đói meo, không khí thật căng thẳng và nặng nề, bữa cơm liên hoan sau đó chắc bạn có thể đoán được như thế nào. Thì ra đâu chỉ có những người bình thường, mà ngay cả chính các nhà tâm lý vẫn mắc… Người hiểu tâm lý còn phải là người tế nhị. Ví dụ trong một sinh hoạt tập thể, bạn thấy có một bạn trai hoặc gái không có ai tiếp chuyện, đang lúng túng bạn có thể lại gần bắt chuyện, lúc đó không khí sẽ khác hẳn. Biết cách hài hước pha trò cũng là điều rất quan trọng, nó làm cho câu chuyện bớt căng thẳng, tự nhiên, cởi mở hơn. Khi người khác kể một câu chuyện mà bạn đã biết, bạn cũng không nên vội vã tỏ ra mình đã rõ hoàn toàn để người đó có cái vui kể chuyện cho bạn nghe. Nếu nói biết rồi tức là làm cụt hứng người khác, tệ hơn là bạn lại đính chính những chỗ sai của câu chuyện. Vì nếu vậy, bạn là người ích kỷ, chỉ biết mình và chơi trội rồi đấy! Từ bây giờ bạn hãy thử áp dụng những cách này, bạn có thể trở thành người nói chuyện có duyên đấy, và biết đâu bạn lại trở thành nhà hùng biện cũng nên.

NƠI TÌNH YÊU BẮT ĐẦU

Chuyện cổ xưa kể rằng: Một cô bé lọ lem, gia đình cô thật nghèo, bố mất sớm phải sống với dì ghẻ, cô gặp bao cảnh đời ngang trái. Thương đức tính hiền ngoan chăm làm, bụt hiện lên cho cô một lời ước.Ước gì đây, cô thầm nghĩ, cô không mơ giàu sang, cũng không màng địa vị, nhìn đôi chim câu quyến luyến bên nhau, cô bé thầm reo lên: một bông hoa hạnh phúc. Thế rồi với phép mầu của bông hoa, cô gặp được một hoàng tử thông minh và tình yêu đã đến… Còn chuyện cổ tích đời nay: “Em là học sinh lớp 11, em gặp anh ấy thật tình cờ…và sau cái lần gặp gỡ ấy, em hiểu rằng, người đó chính là hình bóng mà em đang đi tìm…”(P.H.M, trường PTTH Nguyễn Trãi, Thái Bình) Thật lý thú, chuyện cổ tích xưa và đời nay có cái gì đó gần gũi thế! Trong tâm khảm của các bạn trẻ mới bước vào đời, hình bóng nàng công chúa xinh đẹp hay một hoàng tử thông minh cứ vừa ảo vừa thực xây nên toà hạnh phúc tương lai mà bất cứ ai cũng thèm khát, hồi hộp, lo âu, mong chờ một ngày nào đó được bước vào. Cái ngày đó-như mọi chàng trai và cô gái hằng khát khao mong đợi nhất định sẽ đến. Bạn cứ hy vọng đi và hãy chuẩn bị để chào đón nó. Còn khi nào ư và bằng cách nào để có được? Thật khó, song khoa học yêu có thể mách cho bạn được đôi điều. Thông thường khi bạn ở tuổi 12-13, bạn đã có ý thức khá rõ về giới tính của mình,có thể bạn có những biến đổi mạnh mẽ về mặt sinh học. Bạn bắt đầu nhận thấy những dấu hiệu của tuổi dậy thì( nam thường muộn hơn nữ 1-2 tuổi). Cảm giác lo sợ về những biến đổi đột ngột này làm xuất hiện ở bạn “ý thức tự vệ” cùng với những truyền thống tập quán xã hội làm hàng rào cấm được dựng lên trong quan hệ với những người bạn khác giới. Và dù bạn là con trai hay con gái ở thời kỳ này theo xu hướng chung, đều cố “kìm giữ” để không vượt qua ranh giới đó. Nhưng khi cơ thể bước vào trạng thái ổn định về mặt sinh lý, bạn đã vượt qua được ngưỡng cửa sinh học đó, thì điều mà trước đây bạn cố tình né tránh giờ lại trở thành một lĩnh vực vô cùng hấp dẫn. Những nhu cầu sinh học đòi hỏi, những huyền thoại về cảm giác ngọt ngào khi bước vào vườn ươm tình yêu của Thượng đế càng hấp dẫn, kích thích tò mò của các chàng A-đam và nàng Ê-va tìm đến trái cấm. Thoạt tiên điều này diễn ra trong nội tâm, về sau biểu hiện dần ra hành vi. Những cuộc chuyện trò tay đôi thật thú vị mà không thấy có phương hại gì (như cha mẹ chúng thường tưởng tượng ra và răn đe). Sự ấm áp, cảm giác thú vị được khám phá trong quan hệ bạn bè khác giới qua những pha đùa nghịch đụng chạm da thịt. Rồi sự chiêm ngưỡng lẫn nhau, những ánh mắt trao gửi…tất cả như những sức hút vô hình kéo họ lại gần nhau. Sự quyến luyến, say sưa lẫn nhau bắt đầu nãy sinh và phát triển. Mối tình bè bạn này kéo dài, đến một sáng hôm nào đó cả hai chợt thức tỉnh, bỗng thấy cảnh vật xung quang mình trở nên mới mẻ, đắm say lạ thường. Hình như đâu đó hình ảnh một người khác giới tràn ngập hết tâm hồn mình, chiếm giữ một vị trí trung tâm chói sáng. Hình ảnh ấy làm lu mờ hết thảy mọi thứ khác trên đời. Vẻ lo lắng, bồn chồn, mong gặp, cảm giác xao xuyến, rạo rực khi được ngồi gần bên nhau. Mối tình đầu thường bắt đầu và mãnh liệt như vậy! Đó có thể là hình ảnh của người bạn đã từng quen biết, cũng có thể là người vừa gặp gỡ lần đầu chưa kịp biết tên! Yếu tố “châm ngòi” làm nổ tung quả bom tình cảm đó có thể là một cảm giác, giọng nói, ánh mắt, nụ cười, dáng vẻ nào đó…hoặc một sự rung cảm, niềm kính phục..cũng có thể từ lòng xót thương, sự cảm thông, nỗi ái ngại v..v…”Dây mìn” có thể dài như “lửa gần rơm lâu ngày cũng bén” hoặc cực ngắn như những “tia chớp ái tình”. Bạn T.H, trường PTTH Việt Đức viết thư cho chúng tôi: “Em và người ấy học cùng trường, chúng em quen nhau từ hồi lớp 10, nhưng chỉ là bạn thôi. Rồi một lần, cả hai lớp chúng em tổ chức dã ngoại, cùng nhau lên chùa Thiên Hương. Trong chuyến đi, người ấy luôn tỏ ra quan tâm lo lắng đến em…và em cảm thấy có cái gì đó thật khó tả trong tình cảm của mình khi buổi trưa hôm đó, không biết người ấy tìm đâu một nhành lan trắng tuyệt đẹp tặng em. Em thích thú, hết nhìn nhành lan lại nhìn lên gương mặt người ấy…ôi đôi mắt hàng ngày em vẫn thấy sao giờ khác lạ…một cái nhìn sâu thẳm, mênh mông đến kỳ ảo, say đắm lạ thường, như đọc hết cảm xúc thầm kín của em. Người ấy còn nói: “Của T.H”. Sao giọng nói nhẹ mà khác thế,rồi lại còn xưng “anh” nữa…Những ngày sau đó về trường, em cảm thấy mình học như không vào nữa…”. Nhiều người cho rằng mối tình đầu của tuổi thanh xuân là đẹp đẽ nhất, ghi lại dấu nấn của cuộc đời: Bởi lẽ những con người tuổi trẻ lần đầu tiên được sống trong trạng thái tình cảm đó với tất cả sự mới mẻ đầy tính chất bất ngờ, như vùa tỉnh, như vừa mơ. Trí tưởng tượng của người con gái đang độ vào xuân đã nhào nặn tô vẽ để những xúc cảm của mối tình đầu đạt đến độ lung linh huyền ảo, đẹp hơn cả bầu trời, hơn cả vầng thái dương; đẹp hơn tất cả những gì mà thượng đế đã sáng tạo ra. Mối tình đầu đẹp không phải chỉ vì nó là mới nhất, “duy nhất” mà còn vì cái bản chất trong sáng lành mạnh đến vô cùng của nó. TÌnh yêu thuở ban đầu không bị vẫn đục bởi những ham muốn vật chất, không tính toán thi ệt hơn. Những người yêu nhau sẵn sàng quên đi tất cả những những khó khăn trở ngại để đạt lấy tình yêu thuần khiết, lý tưởng. Hầu như ai mới vào tuổi trưởng thành cũng chỉ có một nhu cầu: yêu và được yêu. Nhu cầu này mãnh liệt đến mức đủ sức phá bỏ mọi hàng rào cấm kỵ vượt qua cả dư luận xã hội, bỏ qua mọi lời khuyên để tìm đến với nhau vì chất “men tình”đầu tiên ấy. Nhưng chất men tình kia làm sao thành trái hạnh phúc(dù cho là hoa tình của trái hạnh phúc sau này). Sau khi sự say mê đạt đến đỉnh cao của niềm hứng khởi, của sự lãng mạn thì buộc các chàng trai và các cô gái phải nhìn nhận lại chính toà hạnh phúc tương lai mà tình yêu ban đầu sẽ là móng: – Chúng mình đã thật sự hiểu nhau chưa? – Cuộc sống gia đình sẽ được tổ chức ra sao? – Đôi bên cha mẹ liệu có ưng thuận? – Điều kiện vật chất, nơi công tác?.. Tất cả những yếu tố đó cùng với những hiểu biết, kinh nghiệm trường đời làm cho mối tình bắt đầu có chuyển hoá: Ở một số cặp uyên ương, chất men tình mạnh hơn tất cả, họ đạp bằng mọi trở ngại, chấp nhận cuộc hành trình đầy khó khăn để đi đến với hạnh phúc. Họ tìm thấy sức mạnh bội phần ở sự cùng nỗ lực của hai người. và thường những cặp này thật lý tưởng. Cuộc hôn nhân kết trái từ bông hoa tình yêu ban đầu giúp họ mau chóng vượt qua.Sẽ không có những chứng cớ để mà nghi kị, để mà so sánh một cách vô lý. Họ chung một tấm gương tình không vết gợn Còn lại phần đông, sau phút “bàng hoàng” tỉnh lại để suy nghĩ chín chắn hơn, cân nhắc hơn, cân nhắc đến các yếu tố khác. Họ chấp nhận sự chia tay và coi đó như là bài học để tự lớn khôn, một sự thử nghiệm” (và tất nhiên không chàng trai cô gái nào bước qua mốt tình đầu với ý nghĩ coi đó là cuộc thử nghiệm). Sự chia ly cũng đau khổ, cũng luyến tiếc nhưng những tính toán lý trí đã thắng xúc cảm. Có thể mỗi người tự an ủi mình hãy thận trọng hơn và có ý thức đầy đủ hơn ở lần sau để tránh sự đau khổ cho người khác và cũng là cho chính mình. Con trai thường dễ bước vào cuộc tình khác hơn con gái. – Với một số ít khác, thường là cuộc chia ly chỉ được một phía ý thức, người con trai hoặc người con gái, phía kia vẫn đắm say trong chất men tình. Và một lúc nào đó bỗng lặng người đi khi biết mình bị “đá”, bị phản bội, lúc đó có thể nỗi đau khổ tuyệt vọng biến họ thành kẻ điên rồ. Những phản ứng tuyệt vọng thường thấy ở các chàng trai bị “đá” là thâm ý trả thù. Để rồi chính họ cũng trở thành nạn nhân. – Còn các bạn nữ thường âm thầm đau khổ, hận đời đến mức sau đó thề không tiếp bất cứ người con trai nào khác, hoặc đi đến những hành động tự huỷ hoại cuộc đời mình. Vì cuộc đời đối với họ còn gì đáng sống nữa đâu? Hạnh phúc không còn, niềm tin đổ vỡ,tương lai là một mầu đen tuyệt vọng. Họ cũng có thể nghĩ ra những cách trả thù thật quái dị như vụ án: “Ngày cưới của cha, ngày chết của con” Không ít những chàng trai,những cô gái sau cơn khủng hoảng tinh thần quá lớn do mối tình đầu tan vỡ đã không còn biết rung động với bất kỳ ai, hoặc mặc cảm tự đóng cửa lòng mình, phó thác cho số mệnh, để rồi qua đi một thời trai trẻ,lúc về già thám thía bao nỗi cô đơn… – Gay cấn cũng có thể xảy ra đối với các bạn trẻ lần đầu tiên bước vào cuộc tình khi có sự can thiệp thô bạo của cha mẹ thầy cô, người lớn. Cái chết của em Thắng học sinh lớp 11 chuyên toán trường PTTH Amxtecđam cũng là một bài học cảnh tỉnh cho tất cả những ai có ý định can thiệp một cách thô bạo vào những tình cảm riêng tư, trong trắng của tuổi trẻ, cho dù nó nảy mầm có thể hơi sớm, chưa đúng lúc, đúng chỗ Tuy nhiên, thông thường thời gian có thể xoá đi mọi vết thương lòng dù nó lớn đến đâu. Song không phải là xoá sạch. Những ký ức ngọt ngào về ngày ấy mình có một mối tình thật non trẻ thơ ngây vẫn cứ theo ta đi suốt cuộc đời với tất cả những hương vị ngọt ngào lẫn niềm ân hận, có cả vị cay đắng. Đến đây sẽ có những bạn hỏi chúng tôi: “Các nhà chuyên môn hãy nói cho chúng tôi cách xử lý ra sao? Xin đừng lý thuyết nữa!” Thật khó, bởi vì những gì đã xảy ra và sẽ xảy ra đều có cội nguồn của nó. Ở góc độ này, hành động đó bị phê phán là hành động điên rồ, nhưng ở góc độ kia, hành động đó có thể cắt nghĩa được. Lời khuyên tốt nhất dành cho bạn chỉ có thể là hãy tìm đến những người thân, đó là cha mẹ, anh chị, bạn bè, những người lớn tuổi có kinh nghiệm trường đời. Họ có đủ khả năng giúp bạn trong những tình huống gay cấn, thậm chí tuyệt vọng. Bạn cũng có thể học phép ứng xử của Khổng Tử. Những gì xảy ra mà ta đã cố gắng hành động hết mức vẫn không khắc phục được thì hãy bình tĩnh chấp nhận. Vì điều đó nằm ngoài khả năng của ta, thuộc về số phận. – Những yếu tố khách quan bất ngờ.Tóm lại, niềm say mê trong công việc, trong quan hệ bạn bè, người thân- thời gian sẽ giúp bạn lấy lại được sự thăng bằng. Còn bạn chọn cách trả thù ư hay tự huỷ hoại đời mình, đó là hành động của những kẻ điên rồ, điên rồ 100% dẫu ngàn lần bạn biện hộ cho tính chính đáng của nó. Tôi rất thích câu nói của Đô-Xtôi-ép-ki: “Mỗi người hãy tự chịu trách nhiệm về hành động của mình dù hoàn cảnh có thay đổi thế nào đi chăng nữa”. Thế giới này đâu phải chỉ có mình người ấy là đáng yêu. Còn biết bao chàng trai, cô gái đáng yêu hơn cái con người phụ bạc kia ấy chứ. Bạn hãy cởi mở lòng mình, sẽ có lúc bạn gặp được điều mình mong muốn với điều kiện bạn “tích cực” đi tìm. Và biết đâu bạn chẳng phải cảm ơn số phận vì đã giúp bạn tránh được nỗi bất hạnh, nếu phải kết bạn trăm năm với con người đó.

 

Leave a Reply

Your email address will not be published.