Tấm lý học,hay nói nhảm là dấu hiệu của bệnh thần kinh.

Tâm lý học thần kinh

Đang học môn này, cô chủ nhiệm dạy, rất hay.

Đi học mình nghỉ rất nhiều, hôm nọ lóc cóc vào học, cốt chỉ để nghe cô nói. Gặp đúng cái nhóm thuyết trình đầu tiên, chiếu slide toàn chữ là chữ, xong cầm giấy nói.

Tự trách phận mình sao bạc bẽo, vào đây để nghe cô nói mà phải nghe các bạn ấy đọc sách vầy sao?

Tới khoảng 7h30 định trốn ra tập gym thì cô lại lên nói =)) nói chung là sửa bài, phê bình các bạn ấy thuyết trình ko liên quan, râu ông nọ cắm cằm bà kia…

Thế là bỏ tập gym, ở lại nghe cô giảng.

Thực ra cô giảng ko xuất chúng lắm, được cái lưu loát và ổn định, thân thiện.

Hình như các cô giáo dạy tâm lý lúc nào cũng vậy: chín chắn, nhẹ nhàng, nội tâm sâu sắc. Thik quá!

Mình ngồi học, nhìn các bạn khác cặm cụi ghi chép, mua những cuốn sách to oạch về share với nhau đọc, bàn tán rôm rả. Vài bạn ko mua sách được thì tranh thủ mượn ngồi chép vào tập, cặm cụi cặm cụi.

Mình ngưỡng mộ quá, với mình bây giờ, ngồi ở đó mà nghe giảng được đã là một kỳ tích, hic.

Mới nghe được thêm hung tin là sẽ học nốt 357, vậy là học nguyên tuần. Cũng như tập gym, mình đăng ký nguyên tuần nhưng chắc tập được tuần có 3 buổi. Đi học cũng vậy, trớ trêu quá.

Mình vẫn còn rất rất nhiều tâm huyết trong lĩnh vực này: tâm lý học. Nhưng đã bắt đầu… chùn chân vì ko biết mình liệu có vượt qua được hay không? Càng về sau chương trình học càng nặng, kiến thức chuyên sâu nhiều khủng khiếp.

Nội cái môn Tâm lý học thần kinh này đã thấy kiến thức mênh mông, các học thuyết loạn xạ tá lả. Mấy cái học thuyết này là tiền đề để nghiên cứu ở các môn sau. Nếu ko theo được, thì chỉ có chết.

Thực ra, mình học tâm lý là để đỡ phải phán đoán lung tung, kiềm chế sự nhạy cảm và biết cách “đắc nhân tâm”.

Nhưng quan trọng hơn hết, mình học tâm lý vì ngưỡng mộ Freud và Phân Tâm học. Còn tại sao lại là Freud và Phân tâm học ư? Đơn giản thôi, vì chúng có liên quan đến Tình dục.

Một khái niệm mà, mình ám ảnh đến điên người. Phải học để giải tỏa thôi…

Đại loại là vậy. Nhưng mấy môn đầu, người ta chỉ loanh quanh ở các vấn đề trẻ em như trẻ tự kỷ, làm sao cho trẻ thông minh, hiểu tâm ý trẻ, tư duy của trẻ…v.v.v

Mình muốn pass qua chỗ này ngay lập tức và học về tuổi dậy thì, học cái đó chắc thú hơn, nhể?

Trẻ em có thông minh hay ko, lớn lên có tốt hay ko, mình nghĩ chắc cũng do trời định. Tùy dyên thôi.

Nhưng sống bên cạnh những người lớn tâm lý, chắc bọn trẻ cũng dễ thở hơn phần nào.

Nhiều người tự nhận mình cũng “tâm lý” lắm, nhưng thật ra dek phải vậy. Tâm lý mà “tâm lý chủ quan” và thiếu tinh tế thì cũng vứt, nếu chỉ biết áp đặt cái mình nghĩ vào người khác thì đó ko phải tâm lý…

Tâm lý là khách quan, phán đoán chính xác…

Đang mơ màng, thì nghe cô bảo muốn phát triển, chúng ta phảimất cân bằng trước cái đã. Cái này gọi là lý thuyết cân bằng hóa.

Mất cân bằng tức là có nhu cầu. Ví dụ có nhu cầu đi học, lấy kiến thức, thì học mới vô. Như vậy mới tốt được.

Cô ghét phải dạy ai vào học mà ko muốn học. Bởi vậy cô ko điểm danh, dù là chủ nhiệm, vì nhìn mặt mấy đứa buồn ngủ trong lớp, cô mất cả hứng dạy…

Cô nói tới đây, mình tỉnh ngủ hẳn ra. Với lại thôi ko nhấp nhổm định đi gym nữa…

Cô còn nói, môn học hay hay ko, học trò có sợ môn đó hay ko, 99% là do giáo viên, ko phải tại học trò….

Các môn triết, tư tưởng, chính trị… ở nước ta học trò sợ là vì giáo viên, ko phải tại bản thân môn ấy…

Blah blah blah….

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *