Xuất xứ hàng hóa theo Hiệp định ATIGA có những quy tắc nào?

Để được hưởng ưu đãi về thuế quan, người nhập khẩu hàng hóa từ một nước thành viên ASEAN cần tuân thủ Quy tắc xuất xứ theo quy định của Hiệp định thương mại hàng hóa ASEAN (gọi tắt là Hiệp định ATIGA).

Xuất xứ hàng hóa là nơi mà quốc gia, vùng lãnh thổ sản xuất ra toàn bộ hàng hóa hoặc thực hiện công đoạn chế biến cơ bản cuối cùng đối với hàng hóa.

Tại thời điểm làm thủ tục nhập khẩu, người nhập khẩu phải nộp Giấy chứng nhận xuất xứ hàng hoá Mẫu D cho cơ quan Hải quan nước nhập khẩu, tờ khai, các chứng từ chứng minh và các tài liệu khác theo quy định của pháp luật nước thành viên nhập khẩu.

Người đề nghị cấp Giấy chứng nhận xuất xứ hàng hoá Mẫu D (C/O) phải là người xuất khẩu, nhà sản xuất, người đại diện có giấy ủy quyền hợp pháp của người xuất khẩu hoặc nhà sản xuất.

Hàng hóa nhập khẩu vào lãnh thổ của một nước thành viên từ một nước thành viên khác được coi là có xuất xứ và đủ điều kiện để được hưởng ưu đãi thuế quan nếu hàng hóa đó đáp ứng một trong các quy định về xuất xứ như sau:

  • Có xuất xứ thuần túy hoặc được sản xuất toàn bộ tại lãnh thổ của một nước thành viên xuất khẩu.
  • Không có xuất xứ thuần túy hoặc không được sản xuất toàn bộ tại lãnh thổ của một nước thành viên xuất khẩu, nhưng đáp ứng một số quy định về hàm lượng giá trị khu vực, nguyên liệu sản xuất, v.v… Nước thành viên cho phép người xuất khẩu được quyết định sử dụng một trong hai tiêu chí sau đây để xác định xuất xứ hàng hóa (1) Hàm lượng giá trị khu vực (sau đây gọi tắt là RVC) của hàng hóa không dưới 40%; (2) Tất cả nguyên vật liệu không có xuất xứ sử dụng để sản xuất ra hàng hóa đó trải qua quá trình chuyển đổi mã số hàng hóa (sau đây gọi tắt là CTC) ở cấp bốn số.

Quy tắc cụ thể mặt hàng được áp dụng như sau:

  • Đối với những hàng hóa không xét đến tiêu chí xuất xứ chung như nêu trên, những hàng hóa thuộc danh mục riêng sẽ được coi là hàng hóa có xuất xứ nếu đáp ứng tiêu chí tương ứng quy định cho mặt hàng đó.
  • Khi quy tắc cụ thể mặt hàng cho phép lựa chọn giữa các tiêu chí RVC, CTC, công đoạn, chế biến cụ thể (sau đây gọi tắt là SP) hoặc kết hợp các tiêu chí, mỗi nước thành viên cho phép người xuất khẩu hàng hóa quyết định việc sử dụng tiêu chí tương ứng để xác định xuất xứ hàng hóa.
  • Khi quy tắc cụ thể mặt hàng quy định 1 hàm lượng RVC nhất định thì việc tính toán dựa trên công thức sau.

a) Công thức trực tiếp

RVC =

Chi phí nguyên vật liệu ASEAN

+

Chi phí nhân công trực tiếp

+

Chi phí phân bổ trực tiếp

+

Chi phí khác

+

Lợi nhuận

x 100 %

Trị giá FOB

hoặc  b) Công thức gián tiếp

RVC =

Trị giá FOB

Trị giá của nguyên vật liệu, phụ tùng hoặc hàng hoá không có xuất xứ

x 100 %

Trị giá FOB

  • Doanh nghiệp lưu ý rằng tiêu chí CTC, SP chỉ áp dụng đối với nguyên vật liệu không có xuất xứ.

Đối với hàng hoá có xuất xứ của một nước thành viên, được sử dụng làm nguyên vật liệu tại lãnh thổ của một nước thành viên khác để sản xuất ra một hàng hoá đủ điều kiện được hưởng ưu đãi thuế quan, sẽ được coi là có xuất xứ của nước thành viên nơi việc sản xuất hoặc chế biến hàng hoá đó diễn ra, trừ trường hợp có quy định khác tại Hiệp định ATIGA. Nếu RCV của nguyên vật liệu nhỏ hơn 40% thì sẽ được cộng gộp theo quy định.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *